A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

THẰNG BÉ

 

Đêm cuối đông trời lạnh giá, phố vắng lặng dần. Vài chiếc lá khô bay xào xạc. Thưa thớt có tiếng người rao bánh mì. Trong tiết trời rét căm căm như cứa vào da thịt thế này ai chả muốn thu mình trong chiếc chăn bông ấm áp. Khuya…có hai bóng đen lạc lõng trên đường. Tiếng bước chân nặng nề, khó nhọc. Một thằng bé gầy gò xanh xao mặc bộ quần áo rách rưới, bẩn thỉu. Tay phải nó dắt một đứa bé khoảng chừng ba tuổi cầm cái que kẹo mút đã hết từ lâu. Tay trái nó cầm một bức ảnh gia đình đã nhàu nát. Mặt mũi nó lấm lem, đôi mắt ươn ướt thoáng đượm nét đau buồn, đôi môi nhợt nhạt tím tái vì lạnh và đói. Thỉnh thoảng thân thể nhỏ bé của nó lại run lên từng cơn mỗi lúc gió ùa về.

Dưới ánh sáng mờ mờ của đèn đường, hai đứa trẻ tìm được chỗ nghỉ chân. Đó là nơi gầm cầu ẩm thấp, chật hẹp. Nó ngồi xuống và nhẹ nhàng ôm đứa bé vào lòng. Tội nghiệp con bé, chắc tại lạnh và đói quá nên nó khóc giọng lạc hẳn đi. Thằng bé rơm rớm nước mắt, xót xa nhìn em rồi cởi chiếc áo khoác cũ kĩ đắp vào cho em. Sau đó, nó thò tay vào túi áo móc mấy viên kẹo đã chảy nước dỗ dành cho em nín. Con bé nhìn thấy kẹo, nín bật và thích thú. Gió vẫn rít từng cơn bủa vây hai đứa trẻ như muốn đánh thức một ký ức đau buồn...

...Năm lên sáu tuổi, nó vẫn là một đứa trẻ hạnh phúc: có bố, có mẹ, có một mái ấm gia đình như bao đứa trẻ khác. Sau mấy lần làm ăn thua lỗ, bố nó đâm ra chán nản, hay cáu gắt và chỉ suốt ngày cờ bạc, rượu chè, về nhà chỉ biết la mắng mẹ con nó. Trong một lần say rượu, bố nó bị tai nạn giao thông và qua đời. Bao nhiêu cực nhọc, vất vả đổ hết lên đầu mẹ. Mẹ nó phải đi làm thuê làm mướn nai lưng nuôi hai anh em nó. Thế rồi khi nó lên chín tuổi, mẹ nó lại bị mất vì bệnh ung thư máu và hai anh em nó trở thành những đứa trẻ mồ côi. Căn nhà nó bị người ta lấy mất vì không có tiền trả nợ. Nó biết đi đâu về đâu bây giờ? Nó chỉ là một thằng bé con thôi mà, làm sao nó kiếm sống được? Bản thân nó còn chẳng nuôi nổi mình nói chi lại thêm một đứa em gái nhỏ nữa. Ngày này qua ngày khác, anh em nó lê la khắp nẻo đường, xó chợ, nhà ăn, những quán ven đường…ngửa tay xin từng đồng những người qua lại. Có người thương tình thì cho một vài nghìn, nhưng có người không những không cho mà lại xua đuổi, chửi rủa nó. Nhìn những đứa trẻ có bố có mẹ nắm tay đi trên đường mua cho đủ thứ đồ chơi, nó thèm lắm. Nó ao ước cũng được như thế dù chỉ một lần. Nó thấy thèm thuồng mỗi khi đi qua quán ăn, ngửi thấy mùi thơm từ thức ăn bốc ra. Rồi nó hít lấy hít để mong sao cầm cố được cơn đói dữ dội đang đánh vật trong bụng nó. Nó làm sao quên được cái buổi trưa hè oi ả ấy, chẳng xin được đồng nào,em nó vẫn khóc xa xả vì đói, nó đành chạy đến hàng ăn xin cơm. Người bán hàng trợn mắt lên nhìn nó và nói: “Không có tiền thì biến đi!”. Nó lủi thủi bước đi. Hôm sau nó nhặt ve chai bán được mười nghìn, nó hớn hở chạy ra quán cơm hôm qua mua, người ta bán cho nó một bát cơm to rồi cho nó một bát canh thừa. Anh em nó được một bữa hả hê.

Cứ thế ngày qua ngày, hạ đi, thu đến rồi đông qua…Anh em nó cứ dắt tay nhau đi xin hết người này đến người khác nhưng đi đến đâu cũng bị xua đuổi. Mặt mũi hai đứa trẻ nhem nhuốc, người rách tả tơi nồng nặc mùi hôi. Những lúc đói em nó khóc y ỷ. Sau đó, nó chợt nhớ ra chuỗi ngọc trai mà mẹ để lại cho nó, thế là nó đem đi bán. Nhưng chỉ cầm cố được vài hôm, anh em nó lại đói. Nó lại tiếp tục ngửa tay đi xin tiền người ta nhưng cũng chẳng xin được bao nhiêu. Nó quyết định đi tìm việc làm nhưng chẳng có ai nhận vì nó còn quá nhỏ, lại còn xanh xao, ốm yếu, gầy gò nữa. Bị dồn đến đường cùng, nó chợt nghĩ: “Hay là đi ăn trộm nhỉ?” Nhưng rồi nó lại thôi vì nó nhớ đến câu nói ngày xưa mà mẹ đã nói với nó: “Những người tốt sẽ được lên Thiên đường”. Có lẽ mẹ nó cũng đang ở trên đó, dõi theo từng bước chân của anh em nó chăng?” ...

Nó đang mải suy nghĩ thì em nó khóc ré lên làm nó bừng tỉnh. Nó vội ôm em, vỗ về cho em ngủ. Những ngày buồn cứ liên miên diễn ra như một cuốn phim quay chậm. Trời vẫn tối đen, nặng nề và u ám như cái cuộc sống buồn khổ của hai anh em nó. Nó đặt em xuống rồi lúi húi đi tìm cái gì đó. Một lúc sau quay lại, trên tay nó cầm một mẩu giấy nát và một cái ruột bút bi gần hết mực. Nó viết cái gì đó và cài vào áo em nó. Sau đó, nó bế em nó đi. Đến cổng một ngôi nhà khá giả thì nó dừng lại. Nó đặt con bé ở cổng rồi bấm chuông và đi mất. Nó đứng lấp sau một cây dừa ở cạnh cột đèn và chăm chú nhìn đôi vợ chồng mở cửa, một lúc sau họ ôm em nó vào trong nhà. Em nó lúc này đã tỉnh ngủ, em nó vừa khóc, vừa ngoái đầu nhìn về phía khoảng tối xa xăm, vô định. Trên con đường tối tăm, lạnh lẽo này chỉ còn một bóng đen đang chậm bước. Nó nở một nụ cười hạnh phúc mà những giọt nước mắt vẫn cứ rơi. Nó không thể thay mẹ chăm sóc em được nữa. Lòng nó chua xót nghẹn ngào. Đáng lẽ nó phải vui lên chứ vì em nó bây giờ đã có một mái ấm rồi nhưng sao nước mắt nó cứ mãi tuôn rơi không ngừng? Nó lại tiếp tục bước đi, những bước chân nặng nề và mệt mỏi. Rồi bước chân lại đưa nó về chỗ cũ – cái gầm cầu lạnh lẽo, tối tăm, không một bóng người. Nó đặt mình nằm xuống và không hiểu tại sao vẫn tại chỗ quen thuộc này mà hôm nay nó lại ngủ dễ thế. Trời tối mịt, cơn bão sắp tràn về. Những cơn gió lạnh tê tái vẫn rít lên từng hồi và dần dần đưa nó chìm sâu vào giấc ngủ. Trong cơn mơ nó được gặp mẹ, gặp bố. Bố mẹ nó đang nắm tay nhau bay theo những đám mây trắng trên bầu trời cùng những tia nắng vàng rực đang tiến gần đến chỗ nó, mở rộng vòng tay đón nó vào lòng. Phải chăng đây chính là thiên đường mà mẹ đã nói với nó? Thiên đường của hạnh phúc gia đình, của sự ấm áp tình người.

Sáng hôm sau, bão đã tan. Trời hửng nắng. Nó bừng tỉnh, ngơ ngác thấy mình đang ở trong một căn phòng ấm áp. Nó ngỡ là mình đang nằm mơ. Nó còn đang chưa hiểu đầu đuôi thế nào thì thấy có một cô khoảng ba mươi tuổi, nét mặt dịu dàng, đi cùng một số bạn bằng tuổi nó bước vào phòng. Các bạn ấy reo lên: “Cô ơi! Bạn ấy tỉnh rồi”. Nó được cô giáo cho đi tắm bằng nước nóng, thay quần áo mới rồi cho đi ăn sáng cùng các bạn. Từ nay, nó đã có một mái ấm gia đình. Ở lớp học tình thương này nó không những được chắm sóc đầy đủ mà còn được học hành. Nó quyết định sẽ nói với cô giáo để đón em nó về.

 


Tác giả: Đỗ Nguyên Hạnh – A1K13
Nguồn:thptnguyendu.bacninh.edu.vn Copy link
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Chính phủ điện tử
Video
Bản đồ vị trí
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 51
Hôm qua : 345
Tháng 11 : 3.971
Tháng trước : 3.834
Năm 2021 : 38.514
Năm trước : 25.040
Tổng số : 73.458