A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

CÓ NHỮNG MÙA HOA NHƯ THẾ.

Một năm học lại sắp đi qua, một lứa học sinh mới lại sắp tựu trường. Chúng tôi vẫn đang đón đợi những mùa hoa.

edf40wrjww2News:ContentNew

Trong 5 tập “Hoa đầu mùa” đã ra đời thì tập 5 là tập học sinh lớp 10 viết nhiều nhất, hay nhất.

Trong ban biên tập có người đã khóc khi đọc những dòng đầu tiên của bài Những nhánh trầu dành cho ngoại  của bạn Nguyễn Mai Nguyệt A7K13. “ Bà ngoại như lạc giữa cuộc sống ồn ã nơi thành thị này, bởi hàm răng đen và cái miệng móm mém nhai trầu của ngoại. Tôi rất thích nằm bên ngoại để hương vị cay cay, ngai ngái, nồng nồng của cau, của thuốc, của lá trầu phả vào mặt mình. Mẹ và bố bảo tôi là một đứa con gái kỳ lạ bởi thời bây giờ, người ăn trầu đã ít, chẳng mấy ai ăn trầu nữa vậy mà tôi, một đứa con gái 12 tuổi lại nghiện hương trầu, và có lẽ chỉ có mình tôi mới có sở thích là được chui vào chăn ấm nằm cùng ngoại, được ngửi hương trầu thơm nồng từ ngoại.

          Ngoại đã 83 tuổi, lưng còng, mắt kém, ngoại bị nặng tai, thi thoảng lại bị lẫn. Ngoại vẫn hay ngồi trước hiên nhà, thẩn thơ nhai trầu và hướng suy nghĩ về nơi xa xăm, nhớ về những kí ức xưa nơi miền quê nghèo mà ngoại đã gắn bó. Ngoại sinh được sáu người con, chỉ có mẹ tôi là thành đạt hơn cả. Ông ngoại tôi mất sớm khi ngoại mới có 34 tuổi, còn sắc xuân nhưng ngoại vẫn ở vậy nuôi các bác và mẹ tôi nên người”. Nó khiến tôi phải khóc vì tôi thấy bóng dáng bà ngoại tôi trong đó. Bây giờ thậm chí tôi đã có một gia đình riêng với rất nhiều lo toan nhưng cứ thứ  7 hay chủ nhật được  nghỉ là tôi lại hay thích về quê thăm bà ngoại của mình. , thích ngồi gần bà và ngửi mùi trầu ấm nồng, ngai ngái…

Vâng! Tình yêu với những người thân yêu trong gia đình là một trong những đề tài mà bất cứ ai đều thích và có hứng thú viết. Ngay cả những  nhà văn lớn trên thế giới này thì những trang văn đầu tiên của họ đều là những trang văn về gia đình, về ông, bà, cha, mẹ, anh, chị…Bởi một điều vô cùng đơn giản , nếu ta không yêu gia đình mình thì ta không thể yêu một điều gì khác. Gia đình, cái nôi nuôi ta khôn lớn, trưởng thành, nơi ta được bồi đắp yêu thương, nơi ta được sưởi ấm trái tim, nơi nâng cánh cho ước mơ tươi đẹp của ta bay cao, bay xa.

Bạn Phạm Văn Thành lại nhắc đến mẹ với những kỉ niệm khó phai về những lỗi lầm do chính mình mắc phải. Câu chuyện về một cậu bé được học trong lớp do chính mẹ mình dạy môn toán.Cậu bé ấy đã láu cá và lười học bài để rồi cứ mỗi khi có bài kiểm tra , cậu ta lại lừa lúc mẹ đi ngủ  vào lục cặp sách của mẹ  để xem trước đề bài và cách giải. Chính mẹ đã dạy cậu hiểu rằng nếu đạt danh hiệu HSG mà không bằng sức lực của mình thì thật đáng xấu hổ. và quan trọng hơn là những lời dạy đó đã theo cậu đến tận bây giờ và mãi sau này. Ngay cả mai đây, khi chúng ta đã trưởng thành thì việc tự bước đi trên chính đôi chân của mình mới là điều đáng quý trọng. Dối trá và lười biếng sẽ không mang lại điều gì tốt đẹp cho chúng ta..

Đó còn là tình cảm với người cha tội nghiệp, đáng thương, đáng kính trong truyện “Lời xin lỗi muộn màng” của bạn Vũ Thị yến Chi lớp A1K13.  Nhân vật chính trong truyện đã hận ba mình khi tự nhiên ông bỏ ba mẹ con cô bé đi đến một nơi khác sống khi gia đình đang hạnh phúc. Đến khi cô bé ấy hiểu rằng người cha đó ra đi vì một lần bán máu cứu mình, vì bệnh viện làm ăn tắc trách nên cha cô bé đã bị nhiễm HIV. Nỗi đau đớn, ân hận tột cùng khi cô bé ấy hiểu ra sự thật. Những giọt nước mắt và những lời xin lỗi muộn màng khi người cha đã đi xa khiến người đọc không khỏi xúc động, nghẹn ngào. Cuộc sống là thế, có những điều không thể ngờ cứ ập đến trong cuộc đời chúng ta khiến chúng ta phải bàng hoàng đón nhận…Cùng về đề tài Bố còn có bạn phạm Trọng Đạt A7K13, Trần Thu Thảo A7K13 viết cũng rất xúc động.

Bên cạnh tình cảm với người cha, người mẹ, người bà còn là tình cảm với người ông đáng kính . bạn Nguyễn Ngọc Bích A2K13 đã kể lại câu chuyện rất ý nghĩa về ông mình. Cậu chuyện về món quà do ông tặng. Một cuốn sách được bọc bằng một tờ giấy báo cũ kĩ đã khiến một đứ trẻ ưa màu mè, phù phiếm không thèm để ý thậm chí là ghét bỏ. Nhưng sau này chính món quà được gói giản dị đơn sơ đó đã trở thành một vật báu vô giá trên con đường học tập của cô cháu gái vô tâm. Khi cháu hiểu ra và đón nhận những giá trị đích thực từ món quà do ông  tặng thì ông không còn trên thế gian này. Lời thầm hứa cháu sẽ thi đỗ ĐH khối D  mà nếu ông thấu hiểu ông sẽ mãn nguyện, tự hào về đứa cháu gái của mình..

Các em không ngần ngại thể hiện những ước mơ của mình. Đó là ước mơ được làm cô giáo dạy Sử của Hoàng Giáng Ngọc A1K13. Một ước mơ thật giản dị mà cao đẹp. Khi mà cả xã hội đang mải miết chạy theo giá trị vật chất, chạy theo các nghề hái  ra tiền như công nghệ thông tin, ngân hàng, tài chính…thì bạn lại có ước mơ làm nghề gõ đầu trẻ giản dị mà cao đẹp như vậy quả thật là đáng quý biết bao.

Ước mơ của các em được nâng cánh từ gia đình, từ cả những thầy cô đã ngày đêm dìu dắt chúng ta nên người.Bởi vậy, đề tài về thầy cô, trường lớp cũng là một đề tài được nhiều bạn viết. Đó là nỗi nhớ về tiết học cuối cùng của bạn Phạm Văn Thành A2K13 viết : “Một tuần nghỉ tết ngắn ngủi đã kết thúc, ai cũng nuối tiếc và chán nản vì sắp phải đi học. Con nhìn vào cặp sách, cho tới lúc này con mới nhớ đến những bài tập mà cô đã giao cho. Đến lớp, ai ai cũng nói đến tàn dư của tết, còn con thì vẫn lo về đống bài tập cô giao con chưa làm. Cô bước vào lớp. Chúng con cứ tưởng cô sẽ gọi chúng con lên bảng hoặc kiểm tra vở bài tập, nhưng cô lại nói: “Vì còn rất ít thời gian nên cô sẽ chữa hết số bài tập mà cô đã ra hôm trước tết cho các em”. Nói xong cô giảng bài ngay. Bài dễ thì cô hướng dẫn cách làm, bài khó thì cô giảng giải tỉ mỉ. Cô vừa chữa xong bài tập cuối cùng thì thầy hiệu trưởng bước vào, trên tay cầm tờ giấy. Thầy đứng trước lớp và nói: “Do hoàn cảnh gia đình có nhiều khó khăn nên cô giáo đã được chuyển về dạy ở trường gần nhà hơn”. Thầy vừa nói xong thì cô nghẹn ngào nói với chúng con: “Cô xin lỗi vì đã không thể đi tiếp cùng các con suốt hành trình còn lại, nhưng các con vẫn phải cố gắng học tốt đấy. Dù phải xa các con nhưng các con hãy nhớ là cô luôn ở bên các con.” Cả lớp ngạc nhiên, hết nhìn nhau rồi lại nhìn cô. Mặt đứa nào cũng ngẩn ra vì cuộc chia tay quá đột ngột.

                            Hình ảnh cô với khuôn mặt dịu hiền bao dung và mái tóc dài thượt tha trong tiết học Toán cuối cùng ấy đã được khắc sâu trong kí ức của cả lớp con. Chúng con kính yêu cô vô vàn.”. Đó là một cô giáo luôn hết lòng vì học sinh thân yêu, cô tận tình dạy cho HS cho dù ngày mai cô phải chuyển công tác về nơi khác. Đó còn là tình cảm với cô giáo chủ nhiệm dù cô chỉ mới dạy một thời gian ngắn. Trong bài thơ xinh xắn Tạm biệt cô, bạn Phạm Quang Nhật đã bộc bạch:

                                                              

                                                    Chỉ là mới biết cô

Sao trong em buồn thế

Cô nói lời chia tay

“ Xa lớp mình mãi mãi”

Bàn im rồi ghế lặng

Chẳng ai nói câu gì

Như muốn níu phút giây

Được ở bên cô mãi

Rồi bỗng nghe tiếng nấc

Cảm xúc chợt vỡ òa

Thấy trống vắng mênh mang

Khi cô đi xa mãi.

Nguyễn Quang Nhật đã rất chân thành khi nhắc đến cô giáo chủ nhiệm cũ của mình. Cô đã khóc khi chia tay lớp và lớp đã òa khóc khi phải xa cô. Tình thầy trò là thế, ân tình là thế...Những giây phút đó có lẽ sẽ còn theo các cô cậu học trì đến suốt cuộc đời. Và, các em ạ, không chỉ các em nhớ đâu mà cô giáo ấy cũng sẽ mãi nhớ các em, nhớ những giây phút chia tay quyến luyến ấy.

Đề tài các em lớp 10 đề cập đến còn là tình yêu với miền quê Kinh Bắc và niềm tự hào về văn hóa quan họ quê mình.

Bài “Kinh Bắc quê tôi”  của Nguyễn Phương Anh – A1K10 có những câu  như

 

Qua miền Kinh Bắc quê tôi

Có Sông Cầu chảy về nơi yên bình

 

Dòng sông xưa thét gào trong kháng chiến

Vẫn êm đềm nghiêng dáng mẹ còng lưng

 

Bạn Nguyễn Thu Trang  với bài “Lối chơi quan họ” đã cho những người khách thập phương  hiểu về những nét đẹp truyền thống quê ta. Cho chính người quê quan họ hiểu thêm về truyền thống quê mình. Dù cho bài viết này có sự sưu tầm thông tin trên sách báo  hay mạng internet thì những thông tin mà Trang mang đến rất đáng để chúng ta đọc và suy ngẫm: “Nói đến lối chơi quan họ là nói đến một lối chơi có quy củ, nền nếp, buộc người chơi phải tuân thủ theo luật chơi gồm nhiều thể loại như hát đối, hát giao duyên, hát canh, hát kết bạn, hát lễ hội, hát mời nước, mời trầu… “Chơi cho chỉ nổi kim chìm, chơi cho lở đất long trời  mới xứng là trai gái Kinh Bắc”. Nhưng không chỉ có thể, quan họ còn có lối hát tự do, ngẫu hứng thể hiện sự phóng khoáng trong những canh hát ngày xuân. Hát để thay cho nói, tâm sự gửi cả vào trong những câu hát, đó cũng là cái tình của người quan họ đã thấm thía, lan tỏa ngàn đời. Đối với quan họ thì yếu tố vang, rền, nền, nảy, là không thể thiếu được đến độ chuẩn đó.

Các bài quan họ thường thể hiện tâm trạng con người, tình yêu đôi lứa, khát vọng sống ấm no, hạnh phúc, nỗi nhớ mong, cái sầu man mác, tương tư như lời của một làn điệu : “Để có ai xuôi về, cho em nhắn, cho em nhủ…ai bâng khuâng trong gió? Ai mải đi tìm trong chiều hội xuân…”. Nghe sao mà sâu lắng, tha thiết đến vậy. Hay sự mong ước được thắm đượm tình duyên:

“Người về em dặn câu rằng

Đâu hơn người kết, đầu bằng đợi em”

 Đó còn là nỗi nhớ về thời cấp 2 với bài Lớp học cuối hành lang của Ngô Thị Huyền A3K13. bài viết khá ấn tượng với chi tiết lớp học cách nhà vệ sinh không xa nên hàng ngày hương thơm lạ cứ bay vào lớp, là khi mà con trai con gái cãi nhau chưa phân thắng bại thì xuất hiện con ruồi bay vo ve bên tai khiến mâu thuẫn thêm quyết liệt…Những chi tiết thú vị khiến người đọc thấy khá thích thú khi đọc truyện ngắn này.

 Bên cạnh những bài viết trên thì còn có những bài viết có cảm xúc được chín ép, chín sớm. Đó là học sinh lớp 10 nhưng lại có cảm xúc viết về ngày chia tay cuối cấp  3.  Ví dụ bạn Nguyễn Thị Huyền A0K13 với bài cảm xúc về ngày cuối cấp.

Mỗi người mỗi cảm xúc, mỗi người một cách viết nhưng ấn tượng chung của BBT khi đọc  bài của học sinh khối 10 là tình cảm chân thành, trong sáng, vui tươi. Chúng tôi hi vọng các em phát huy khả năng văn chương của mình, để HĐM mãi ngát hương thơm.

Một năm học lại sắp đi qua, một lứa học sinh mới lại sắp tựu trường. Chúng tôi vẫn đang đón đợi những mùa hoa.

 

                               Ngô Thị Luyến ( GV Ngữ văn)

Tác giả: Quản trị viên

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Chính phủ điện tử
Video
Bản đồ vị trí
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 8
Hôm qua : 234
Tháng 10 : 241
Tháng trước : 126.295
Năm 2022 : 241.184
Năm trước : 43.278
Tổng số : 319.406